129633g

Chankillo – thiên đường trần gian 🍀

Lời nói đầu

Mình đang tập tành làm công việc công tác xã hội để trợ giúp cho một người bạn của mình. Bạn này là một con người mình nghĩ là có tư duy khá đặc biệt và độc đáo. Bạn ấy cũng chỉ là một người bình thường, đọc cái gì triết một chút là không hiểu, mang trong mình nhiều tổn thương và sợ hãi, nhưng bạn ấy đẩy những quan niệm của mình thành một thế giới quan rất hệ thống và logic. Đây là một ví dụ cho việc một khi niềm tin “tôi bất lực” được hình thành thì thế giới quan của chủ nhân của nó sẽ được đẩy đi xa đến đâu. Phải nói là cái thế giới quan đó càng hiểu càng thú vị, càng thấy nó xứng đáng được chiêm ngưỡng. Mình không đọc nhiều cả về tâm lý học và cả triết học, nhưng mình nghĩ mình cũng đọc đủ đủ để có thể nói rằng cái thế giới quan ấy cũng có một tầm cỡ của những triết thuyết sơ khởi…

Bạn ấy gọi nơi không còn đau khổ với mình là Chankillo, lấy ý từ một câu chuyện mà bạn ấy thấy rất tâm đắc. Nơi đó là thiên đường của bạn ấy. Một mặt, bạn ấy luôn tìm kiếm thiên đường đó, nhưng mặt khác, cũng đau khổ khi phải thừa nhận rằng thiên đường đó không có thật. Ai mà nói rằng bạn ấy sẽ đến được nó thì bạn ấy sẽ nói là người đó hoang tưởng. Mình lấy tên bài này là “thiên đường trần gian” với ý rằng: thiên đường này không những là có thật, mà nó còn đang ở ngay dưới chân bạn ấy. Mỗi bước chân bạn ấy đi đều là mỗi bước chân trên thiên đường.

Hiện đã có một người có tiếng trong giới nghiên cứu tâm lý cũng có nói là bạn này là một ca thú vị, nhưng mình cũng không rõ vì sao người đó không tiếp tục. Có lẽ là để tránh sự lệ thuộc, với lại cũng không phải là mối quan hệ trị liệu. Nếu được sự chú ý từ cộng đồng thì tất cả mọi người đều có lợi.

Nếu bạn nào có nhu cầu giúp đỡ, hỗ trợ người khác một cách chuyên nghiệp và hiệu quả, hãy tìm hiểu về ngành công tác xã hội.

Lưu ý

Những gì ghi trong đây có thể làm Thảo sợ không cần thiết, nên nếu được mong các bạn tránh đưa cho Thảo đọc trực tiếp, hoặc trích dẫn ra cho Thảo biết. Nếu cần thiết mong các bạn nói trước với mình trước khi gửi.

Nội dung:

  • Tình hình Thảo hiện tại
  • Những nhu cầu của Thảo lúc này
  • Thế giới quan
  • Những điều cần lưu ý khi xảy ra tranh cãi
  • Làm gì khi khi Thảo trách móc
  • Ý nghĩa của một số thứ quan trọng với Thảo
  • Thảo nghĩ gì về cái kế hoạch này?

Tình hình Thảo hiện tại

Tình trạng thể chất

  • Bị tiểu đường. Khi hạ đường hoặc sau khi chích thuốc là phải ăn ngay. Nếu không thì sẽ chết.
  • Bị chứng ăn ói: chỉ có thể ăn được đồ mặn, cay, không lạt lợ → nước, rau nếu không có vị gì thì ăn vào sẽ bị nôn
  • Đã được bác sĩ chẩn đoán là có rối loạn panic, anxiety, đa nhân cách
  • Mỗi khi có cơn hoảng loạn thì sẽ co giật, khó thở, run, đau bao tử, cảm giác bị một thứ gì đó đè lên người, bị kim đâm vào người, bị người khác cưa chân

Tình trạng tinh thần: sợ bị bỏ rơi và sợ được giúp đỡ

Nỗi sợLý do
S thân vi ngưi khácĐã có nhiều người muốn giúp đỡ Thảo (Kame, Papa, Mặt Trăng, Đen 3k, Raion), nhưng họ càng giúp thì càng thấy bế tắc nên đã phải quyết định rời bỏ. Nhưng điều này càng làm Thảo mất niềm tin thêm. Lý do là họ bị bế tắc trong việc thay đổi cách hiểu sai của Thảo (xem dấu chấm thứ nhất ở phần lưu ý khi xảy ra tranh cãi) 
S ngưi khác nói là mình ch mun tt cho ThoTừng bị bạn trai cũ đánh, xong rồi lại bảo làm vậy là muốn tốt cho Thảo
S có ngưi khác bo hãy thay điThảo đã có quá nhiều người bảo hãy thay đổi, rồi khi làm (thực ra là chiều họ) thì lại thấy là mình càng làm họ càng mắng mình nhiều hơn, mà bản thân thì lại không thấy cải thiện gì. Ví dụ như Thảo bị dị ứng dưa leo, thì mọi người cứ ép Thảo phải tập cho quen, khiến Thảo sợ thêm
Cm thy rt cô đơn vì không ai hiuCó những thứ mọi người không thấy có gì đáng sợ nhưng chỉ có mình mình Thảo thấy
S suy nghĩ tích ccMỗi lần có suy nghĩ tích cực gì thì lại phát hiện ra mình có thể nghĩ sai, mà như vậy thì lại càng đau đớn hơn nữa. VD: nghĩ rằng bây giờ mình tự chăm sóc bản thân thì mọi chuyện sẽ tốt lên, nhưng sau đó lại bị thất vọng
Ghét đám đông, tập thể, xã hội vì chuyên ý đông hiếp yếuTừng bị bạo lực học đường
Từ nhỏ bị đánh để tập viết tay phải
Không muốn cố thay đổi nữa (sự bất lực học được)Đã đi chuyên gia tâm lý + tự cày trên mạng cả trăm trang ngàn cách để loại bỏ suy nghĩ tiêu cực. Đã cố làm theo nhưng đều ko có hiệu quả
Bị quá nhiều người nói là không biết nghĩ cho người khác
S s thay đi đt ngt 

Những nhu cầu của Thảo lúc này

  • Có một người ở cạnh để Thảo có thể tập trung
  • Được thừa nhận sự phụ thuộc của Thảo là một điều thực tế, và không bắt ép thay đổi nữa
  • Được chia sẻ quyển sách cuộc đời cho những ai hứng thú với nó

Thế giới quan

  • Tin rằng mình là cây dây leo, chỉ có thể nương tựa vĩnh viễn vào người khác để phát triển, giống như một người bị tiểu đường thì phải dùng thuốc vĩnh viễn. Nếu ai phản đối điều đó là đang không tôn trọng con người thật của mình
    • Quyển sách Meo Clover sẽ chỉ mở ra cho những ai có khả năng hiểu được hết nó. Những ai tuy hứng thú với nó, nhưng sau đó không đọc nữa (giống kiểu thích ăn pizza, nhưng ăn nhiều quá thì cũng ngán) làm ơn đi chỗ khác
    • Ám ảnh với những thứ không vĩnh viễn. Người bình thường có thể sợ sự thay đổi vì không biết cái mới có thực sự tốt hay không, nhưng nếu có thể đảm bảo chắc chắn là tốt thì sẽ không sợ. Với Thảo, thì ngay cả khi sự thay đổi đó là tốt (và cái hiện tại đang rất tệ) thì Thảo vẫn cảm thấy đau khi phải chấm dứt cái tệ đó
    • Khi và chỉ khi có người có thể đội Thảo lên đầu 24/24 mà không cần lo cho bản thân thì mới (có thể) thay đổi suy nghĩ của mình
  • Phải luôn đặt người khác lên trên bản thân mình, vì nếu không thì sẽ không có sự quan tâm từ họ
    • Nếu không có được sự quan tâm của họ thì mình không khác gì rác rưởi cả. Sự tồn tại của mình là vô nghĩa nếu như không ai quan tâm đến chuyện đó → nhịn ăn nhịn uống nhịn đi vệ sinh. Với chuyện ăn và làm thứ mình thích thì thực sự là mất khả năng làm luôn
    • Để có thể có được sự quan tâm của người khác khi mà họ không có gì để lo cả, Thảo sẽ tìm cách hỏi những gì thuộc chuyên môn của bạn
    • Luôn muốn hút hết nỗi đau của người khác, thậm chí có khi họ chẳng có gì để đau cả
    • Có thể làm những việc phi thường mà chính mình bình thường cũng không làm nổi, chỉ vì việc đó giúp được cho người khác
    • Thích được nghe ra lệnh
  • Chỉ có hai trạng thái hoặc là tốt hoặc là tệ; những cái trung gian là những cái giả dối
    • Trong những thứ mình quan tâm, nếu phải chọn ra một cái thì mặc định những thứ còn lại đều là coi thường. Ví dụ như một công ty 10 người, nhưng vì bệnh dịch (chuyện bất khả kháng) phải sa thải 3 người, thì Thảo luôn thấy rằng người chủ coi thường 3 người đó.
    • Nếu yêu hay quan tâm một ai đó, thì phải yêu và quan tâm luôn từng cọng cỏ nhỏ trong vũ trụ của người đó
    • Người ta chỉ quan tâm khi họ còn thấy lo lắng. Không có chuyện vừa quan tâm vừa không lo lắng
    • Có nhiều bạn nghĩa là không có bạn
    • Có những cái Thảo cần mình làm nhưng sẽ không nói ra, vì nói ra thì sự đáp ứng của mình trở thành vô giá trị
  • Ghét đám đông, tập thể
    • Do một thứ chỉ có giá trị khi nó độc nhất vô nhị, mà những gì mình quan niệm là có giá trị với mình → rất ghét bị nói là giống người khác
    • Yêu thích những cá thể cá biệt, chán ngán sự giống nhau, hướng tới những cái bị xã hội ruồng bỏ
    • Có sự kiêu hãnh về sự khác biệt của mình, kể cả khi những khác biệt đó thực ra làm mình khổ chứ cũng chẳng vui vẻ gì (giống những người đột biến trong phim X-men)
  • Có cảm xúc đạo đức mạnh với sự đúng sai
    • Vô cùng sòng phẳng với bạn bè
    • Xem sự tự lo cho mình là bỏ mặc bạn bè trong lúc hoạn nạn. Không thể tự lo cho mình khi người khác còn cần phải lo
    • Sẵn sàng thổ huyết để bạn mình nhận ra là mình sai
    • Không ai được làm tổn thương bạn mình (còn việc bạn mình có thực sự thấy tổn thương không thì không thành vấn đề)
    • Sai trái là phải thay đổi ngay, nếu không thì người vô tội sẽ bị hại
    • Ghét nói dối
    • Ghét bị nói là không chịu đặt mình vào vị trí của người khác
    • Ghét việc người khác chỉ xem trọng hiệu quả, không xem trọng quá trình
    • Ghét kiêu ngạo

Những điều cần lưu ý khi xảy ra tranh cãi

Nhng t Tho thy nng/trưng hp Tho thy không chp nhn đưc nhưng nhiu ngưi thy bình thưngNhng t/trưng hp Tho thy bình thưng nhưng nhiu ngưi thy nng/không chp nhn đưc
Sai trái, người xấu, chủ quan, nói xấu, đổ lỗi, chối tội, bất công, không quan tâm, không công nhận, coi thường, bỏ rơi, không chấp nhận con người thật, không nhúng tay vào

Lượng từ: chỉ, duy nhất, có mỗi (just, only), mọi (every, all)
Mỉa, phản bội, coi thường, khinh

Khi Thảo nói ra những từ này, hãy hỏi lại cách hiểu của Thảo về những từ này là gì?

  • Luôn chuẩn bị tinh thần mình sẽ vô tình làm Thảo bị đau → tự động xin lỗi dù mình không làm gì sai
    Chúng ta vẫn hằng ngày giúp nhau tốt lên bằng cách khiển trách nhau. Với người bình thường thì việc này thực sự giúp ích, nhưng với những người đã cố gắng rất nhiều nhưng thất bại như Thảo lại là sự đổ lỗi khủng khiếp. Hoặc kể là chẳng khiển trách gì cả mà chỉ đơn giản là phân tích vấn đề thì cũng không thể đòi hỏi Thảo không được bóp méo vấn đề. Nếu bạn đòi hỏi Thảo không bóp méo thì chính bạn là người bóp méo.
  • Luôn nh rng mi khi Tho trách móc mình là Tho đang rt n lc đ không trách móc mình
    Khi Thảo liên tục trách móc chúng ta mà không thèm nhìn vào vấn đề chúng ta đưa ra, chúng ta sẽ cảm thấy là mình đã cố gắng rất nhiều mà Thảo không hiểu cho. Lúc này mình chỉ muốn dẹp hết không nói gì nữa. Nhưng với Thảo, bạn ấy đã còn nỗ lực gấp trăm lần hơn: nỗ lực để hiểu đúng, nỗ lực để nghĩ những cách hiểu khác cho mình mà ko nghĩ ra đc, hoặc nghĩ ra được nhưng ko thể hành xử như thể mình nghĩ ra được do bị nỗi sợ lấn át, nỗ lực vượt qua cơn panic. Những thứ đó chúng ta ko có, và Thảo cũng ko đòi hỏi chúng ta phải có cho công bằng. Nhưng nếu vì thế mà nói rằng bạn ấy đã không cố gắng thì đó là một điều rất đau đớn với bạn ấy.

Làm gì khi khi Thảo trách móc

Đồng ý rằng Thảo chỉ đang mong có được nhiều sự quan tâm, nhưng Thảo cũng là người biết phải trái. Thường khi Thảo trách móc bạn thì bạn sẽ nghĩ là Thảo không quan tâm gì đến cảm xúc của bạn, nhưng điều đó là sai. Thật ra Thảo đã cố gắng tìm hết những khả năng có thể có để hiểu cho bạn, chỉ là không tìm nổi một lý do hợp lý để hiểu cho bạn. Hoặc nếu có tìm được thì nỗi sợ từ quá khứ khiến Thảo không dám tin đó là sự thật.

Nên một khi Thảo trách móc hoặc ép buộc bạn thì với Thảo đó là đường cùng. Nhưng nói chung, khi đã như vậy thì cả hai sẽ mệt mỏi vì rơi vào một vòng luẩn quẩn: Thảo không nhận được lời giải thích rõ ràng thì không thể dừng trách móc, nhưng nếu không cho bạn biết lý do thì bạn không thể lý giải rõ ràng.

Nếu bạn cảm thấy Thảo chỉ muốn được quan tâm mà thôi thì bạn đang hiểu sai về Thảo. Nếu bạn thấy điều Thảo làm thật vô nghĩa và thấy rằng cách tốt nhất để giúp Thảo là không tiếp tay cho sự đòi hỏi đó, thì Thảo càng cảm thấy bạn thiếu trách nhiệm. Đồng ý rằng rất có thể Thảo đang hiểu lầm bạn, và nỗi đau đó là không cần thiết. Nhưng khi nỗi đau đó là thật, thì

Lúc này, nếu không biết phải xử lý thế nào thì có thể hỏi những câu sau:

  • Cậu hẳn đã có nhiều đáp án khác rồi đúng không? Có thể cho tôi biết các đáp án đó là gì ko?
  • Đang panic ở đâu, có thấy bị đâm hay bị đè hay bị cưa chân gì ko?
  • Điều tốt nhất với cậu bây giờ là gì?
  • Tôi đang sai ở đâu? Tôi cần phải rút điều gì?
Điều Thảo làmÝ của Thảo
Gi nhiuThảo thấy rằng bạn đang thể hiện sự thiếu trách nhiệm nào đó, và đang cho bạn cơ hội để giải thích để có thể hiểu cho bạn và còn tin rằng bạn là người xứng đáng để Thảo đặt niềm tin
Hi không trả lời/nhn xong xóaThấy rằng nói ra không thay đổi được gì, hoặc sợ bị đánh giá, cảm thấy bị khinh Không muốn làm bạn phiền, tốn thời gian đọc
Gi hình ct tay/da spam fbCho bạn thấy bạn cần có trách nhiệm trong việc làm Thảo đau đến thế nào
Da t tCảm thấy cần giữ/bảo vệ một thứ gì đó còn quan trọng hơn mạng sống của mình
Không ăn uốngRác rưởi thì không cần chăm sóc bản thân
Cắt tayCó nỗi đau còn đau hơn cả
Nghĩ sai ý bạn tùm lum/stalkCố gắng hiểu cho bạn, tìm lý do để thấy bạn không ghét, phiền khinh, bỏ, v.v.
Mỉa/sử dụng bạo lựcKhông còn cách nào tốt hơn để bạn nhận ra rằng điều bạn làm gây tổn thương cho người khác đến mức nào
Ch cho mt cơ hi đ gii thích 
Muốn được khen, thưởng 
Điều Thảo tráchÝ của ThảoLý do bạn không thấy được ý đóLý do Thảo không cảm nhận được điều đóCách xử lý
Bạn ghét ThảoThảo nghĩ rằng bạn thấy Thảo phiền và chỉ muốn tống khứ Thảo điBạn có thể mệt thật, nhưng bạn không ghét gì cảBạn cho Thảo thấy mình bắt đầu mệt và chỉ muốn mau mau xong chuyện với Thảo để còn làm cái khác 
Bạn xem Thảo là rácThảo cảm thấy mình đã nỗ lực đến ói máu nhưng lại không được bạn coi trọngBạn không tưởng tượng được việc mình thấy ai đó lại là rácBạn cần tập trung vào thứ khác quan trọng hơnKhen Thảo: Tôi thy cu đã c gng rt nhiu đ nghĩ cho tôi. Cu là ngưi mnh m, can đm. Mọi người luôn thán phục cu vì những gì cu có thể làm và trải qua
Bạn coi thưng ThảoThảo nghĩ bạn đang coi thường trí tuệ của mìnhBạn thấy mình không coi thường ThảoBạn đã nói rằng Thảo không đủ khả năng để hiểu một điều gì đó Bạn im lặng với một câu hỏi nào đó (vì sợ Thảo không thông cảm được, và nếu có giải thích được thì cũng muốn tránh mọi nỗi đau của Thảo) 
Bạn không phi là ngưi Tho tng biếtThảo thấy bạn không đoái hoài gì đến nỗi đau của Thảo cảDo Thảo bắt lỗi bạn nên bạn phải giải thích để Thảo hiểuRắc rối ở đây là mặc dù Thảo là người hiểu sai ý bạn, nhưng nỗi đau từ việc hiểu sai đó là có thật và không thể phủ nhận. Nhưng nếu đồng ý với nhau là nỗi đau đó là thật, thì một cách logic bạn cũng là người tạo ra nỗi đau đó. Nghĩa là bạn phải chịu trách nhiệm cho sai phạm của mình. Nên khi bạn chỉ giải thích, thì với Thảo đây là chối tội.Tập trung vào cơn đau của Thảo: Cu đang panic đâu, có thy b đâm hay b đè hay b cưa chân gì ko?
Bạn nói chuyn không t tế    

Những thứ sẽ giúp ích khi Thảo sợ

  • Được ngâm chân trong nước
  • Được tiếp xúc da thịt
  • Được công nhận là đã có nỗ lực
  • Khi panic thì cứ hỏi là có đang khó thở, tức ngực, bị đè hay không

Những thứ sẽ giúp Thảo có động lực

  • Được cho đồ ăn. Đặc biệt hơn nếu người khác cho đồ ăn
  • Lâu lâu vào hỏi “nãy giờ có làm tập trung được ko?”
  • Được làm cùng với người khác

Ý nghĩa của một số thứ quan trọng với Thảo

  • Meo: Meroko là một nhân vật đáng thương, bị cuộc đời dẫm đạp, phản bội nên đã tự tử. Nhưng luật là nếu ai không trân trọng mạng sống, kết thúc nó bằng cái chết, thì sẽ bị nguyền rủa trở thành thần chết, đi gieo cái chết cho những sinh mệnh còn khao khát được sống. Nên Thảo lấy cái tên đó để luôn nhắc nhỏ mạng sống rất đáng quý.
  • Chankillo: là một nơi hạnh phúc không còn khổ đau Thảo luôn hi vọng có ngày sẽ được đặt chân tới. Ý tưởng cụ thể xem bài Những viên đá mặt trời, tác giả Zelda.

Thảo nghĩ gì về cái kế hoạch này?

  • Nếu kế hoạch này để bảo vệ Thảo, giải thích cho mọi người hiểu quy luật vũ trụ của Thảo, để mọi người cũng hiểu rằng Thảo sinh ra là cây dây leo, không thể tự mình phát triển → rất biết ơn và cảm kích
  • Nếu kế hoạch này để bắt ép Thảo thay đổi như bắt ép người bị tiểu đường vẫn sống tốt mà không cần phải dùng thuốc vĩnh viễn → không tôn trọng, không xem Thảo là bạn

Mình tính làm cả hai. Vì làm được cái đầu thì cái thứ hai sẽ tới.

Thảo nói rằng nếu còn giữ hy vọng một ngày nào đó Thảo không còn là cây dây leo mà là một cây thân gỗ cao lớn xum xuê thì xin đừng để cho Thảo biết, vì như thế không khác gì ép Thảo vào đường chết. Thảo hứa là sẽ không đọc bản kế hoạch này, và mình có thể thoải mái quảng bá nó.

PS: đã thất hứa

Khi Thảo có xu hướng gây ra bo lcTôn trọng quyền con người
Có rất nhiều cách để giải quyết mà không cần tới bạo lực
Khi Thảo k v nhng bo hành trong quá khứCó kỹ năng tự bảo vệ để không bị bạo lực. Biết tìm nơi giúp đỡ Dám tố cáo để không bị tái bạo lực Tích cực tham gia tìm hiểu thông tin liên quan đến phòng chống bạo lực (qua sách báo, sinh hoạt mô hình…)
Khi Thảo nói rằng nếu không đưc quan tâm thì s chng làm đưc điu gìTrước khi rời đi để làm việc khác thì nói rằng đây chỉ là tạm đi thôi, chắc chắn sẽ quay lại chứ không bỏ, và vẫn suy nghĩ về Thảo trong lúc đó
Mỗi khi Thảo cảm thấy không có người khác nhìn thì sẽ không có động lực để làm, thì nói rằng mọi người thấy được kết quả cũng là thấy được Thảo đang làm gì
Mỗi lần Thảo làm được một điều gì đó thì nói rằng việc nhìn Thảo hạnh phúc khi làm việc không một chút lo lắng thì mình rất vui
Tin rằng mình là cây dây leo, chỉ có thể nương tựa vĩnh viễn vào người khác để phát triển, giống như một người bị tiểu đường thì phải dùng thuốc vĩnh viễn. Nếu ai phản đối điều đó là đang không tôn trọng con người thật của mìnhCậu là người luôn cố gắng hiểu cho người khác, luôn biết điều gì tốt nhất cho mình, và luôn cố gắng giữ tính logic. Vậy là đã là một cái cây thân cứng rồi
Chính những điều mình muốn hướng đến mới tạo nên con người thật của mình, chứ không phải những điều mình hiện có
Quyển sách Meo Clover sẽ chỉ mở ra cho những ai có khả năng hiểu được hết nó. Những ai tuy hứng thú với nó, nhưng sau đó không đọc nữa (giống kiểu thích ăn pizza, nhưng ăn nhiều quá thì cũng ngán) làm ơn đi chỗ khácNhững người sẽ bảo vệ cần hiểu về thế giới quan. Không dễ để hiểu được, và để họ hiểu được thì phải cho họ đọc sách trước
Ám ảnh với những thứ không vĩnh viễn. Người bình thường có thể sợ sự thay đổi vì không biết cái mới có thực sự tốt hay không, nhưng nếu có thể đảm bảo chắc chắn là tốt thì sẽ không sợ. Với Thảo, thì ngay cả khi sự thay đổi đó là tốt (và cái hiện tại đang rất tệ) thì Thảo vẫn cảm thấy đau khi phải chấm dứt cái tệ đóTa có thể đảm bảo được sự vĩnh viễn 100%, vì con đường vạn dặm bắt đầu từ một bước chân
Khi và chỉ khi có người có thể đội Thảo lên đầu 24/24 mà không cần lo cho bản thân thì mới (có thể) thay đổi suy nghĩ của mìnhChỉ cần cho thấy mâu thuẫn là được rồi mà? Giống như Đen 3k cũng đâu có đội cậu lên đầu 24/24 mà vẫn thay đổi được suy nghĩ của cậu mà?
Phải luôn đặt người khác lên trên bản thân mình, vì nếu không thì sẽ không có sự quan tâm từ họMọi người luôn quan tâm cậu dù không được cậu quan tâm họ
Nếu không có được sự quan tâm của họ thì mình không khác gì rác rưởi cả. Sự tồn tại của mình là vô nghĩa nếu như không ai quan tâm đến chuyện đó → nhịn ăn nhịn uống nhịn đi vệ sinh. Với chuyện ăn và làm thứ mình thích thì thực sự là mất khả năng làm luônTớ cho phép
Để có thể có được sự quan tâm của người khác khi mà họ không có gì để lo cả, Thảo sẽ tìm cách hỏi những gì thuộc chuyên môn của bạn 
Luôn muốn hút hết nỗi đau của người khác, thậm chí có khi họ chẳng có gì để đau cả 
Có thể làm những việc phi thường mà chính mình bình thường cũng không làm nổi, chỉ vì việc đó giúp được cho người khác 
Thích được nghe ra lệnh 
Chỉ có hai trạng thái hoặc là tốt hoặc là tệ; những cái trung gian là những cái giả dối 
Trong những thứ mình quan tâm, nếu phải chọn ra một cái thì mặc định những thứ còn lại đều là coi thường. Ví dụ như một công ty 10 người, nhưng vì bệnh dịch (chuyện bất khả kháng) phải sa thải 3 người, thì Thảo luôn thấy rằng người chủ coi thường 3 người đó. 
Người ta chỉ quan tâm khi họ còn thấy lo lắng. Không có chuyện vừa quan tâm vừa không lo lắng 
Nếu yêu hay quan tâm một ai đó, thì phải yêu và quan tâm luôn từng cọng cỏ nhỏ trong vũ trụ của người đó 
Có nhiều bạn nghĩa là không có bạn 
Có những cái Thảo cần mình làm nhưng sẽ không nói ra, vì nói ra thì sự đáp ứng của mình trở thành vô giá trị 
Ghét đám đông, tập thể 
Do một thứ chỉ có giá trị khi nó độc nhất vô nhị, mà những gì mình quan niệm là có giá trị với mình → rất ghét bị nói là giống người khác 
Yêu thích những cá thể cá biệt, chán ngán sự giống nhau, hướng tới những cái bị xã hội ruồng bỏ 
Có sự kiêu hãnh về sự khác biệt của mình, kể cả khi những khác biệt đó thực ra làm mình khổ chứ cũng chẳng vui vẻ gì (giống những người đột biến trong phim X-men)Sự kiêu hãnh đó sẽ cản trở những ai muốn đọc quyển sách Meo Clover
Có cảm xúc đạo đức mạnh vi s đúng sai 
Vô cùng sòng phẳng với bạn bè 
Xem sự tự lo cho mình là bỏ mặc bạn bè trong lúc hoạn nạn. Không thể tự lo cho mình khi người khác còn cần phải lo 
Sẵn sàng thổ huyết để bạn mình nhận ra là mình sai 
Không ai được làm tổn thương bạn mìnhNhưng bạn bè chẳng đau gì cả, và còn cảm thấy nói thêm là tệ hơn
Sai trái là phải thay đổi ngay, nếu không thì người vô tội sẽ bị hạiNếu có thể khoan dung với những điều sai trái
Nếu phản ứng với người không chịu nhận lỗi thì càng khó để khiến họ nhận lỗi
Sự công bằng sẽ không thể đến khi mình còn suy nghĩ về sự bất công
Ghét nói dối 
Ghét bị nói là không chịu đặt mình vào vị trí của người khácTớ luôn nói là tớ không gặp vấn đề gì với Ngọc hay thầy Trung cả, nhưng cậu cứ nhất định là tớ có. Vậy thì có phải là đặt mình… không?
Lúc tớ nói cái gì đó nhưng cậu thả haha thì có phải là đặt mình… ko?
Ghét việc người khác chỉ xem trọng hiệu quả, không xem trọng quá trìnhNhưng mình có được quyền nói rằng nó không hiệu quả không?
[Sẽ nói là được, nhưng phải xem quá trình nữa]
Vậy nếu
Việc cậu thấy rằng người khác chỉ xem trọng hiệu quả nhưng xem có phải là đang xem trọng hiệu quả không?
Ghét kiêu ngạo 
 Nếu cậu là dân ngôn ngữ

Sự hy vọng sẽ không bao giờ đến…

… không phải là vì nó có thể bị dập tắt ("hy vọng trồi lên bất tận" – Alexander Pope), mà là khi ta học được rằng thế nào ta cũng sẽ thất bại mỗi lần hy vọng xuất hiện. Khi một người đã chịu nhiều nỗi đau đến mức một ngày họ bàng hoàng kết luận rằng họ không còn khả năng để hy vọng thêm một lần nào nữa rồi, thì toàn bộ thế giới xung quanh họ sẽ rùng rùng biến đổi. Một khi họ đã học được rằng mình hoàn toàn bất lực để thay đổi tình hình, thì kèm theo đó họ cũng sẽ có những niềm tin mới để hợp lý hóa sự cam phận của mình. Những niềm tin mới này - tuy sai - nhưng lại rất logic, khiến cho họ không những không có động lực để thay đổi, mà còn có động lực để không thay đổi.

Đã có hằng hà sa số những bài viết giải thích những ngộ nhận phổ biến, và cũng đã có hằng hà sa số những dự án thay đổi nhận thức cộng đồng. Nhưng cuộc sống đã cho họ quá đủ trải nghiệm rồi nên họ mới thành ra như thế. Giờ muốn họ thực sự suy nghĩ điều ngược lại thì cần cho họ một sự trải nghiệm mới nhiều gấp đôi, gấp ba. Nên nếu chỉ dừng ở việc hy vọng cái hiểu đúng sẽ đủ khả năng cạnh tranh với cái hiểu sai, còn bản thân những thứ đang dung dưỡng cái sai thì không bị đả động đến, thì chỉ là chữa phần ngọn chứ không phải phần gốc. Nên không giống như những dự án xã hội khác, chúng tôi chọn con đường mà chúng tôi tin là triệt để hơn: xây dựng một con đường để mọi người cùng hợp lực xóa bỏ những hiểu lầm, ngộ nhận và niềm tin sai của bạn mình mà không quá gian lao.

Cho đến nay chúng tôi đã tìm hiểu 6 lĩnh vực và 25 ngành nhỏ khác nhau để làm nền tảng cho dự án. Từ khi web hoạt động đến nay trung bình mỗi ngày chúng tôi đón nhận 160 lượt xem trang. Mục tiêu của chúng tôi là lan tỏa rộng hơn khái niệm sự bất lực học được, thử nghiệm và hoàn thiện cách tiếp cận họ, khai phá sâu hơn các vấn đề nằm chìm đằng sau, thông qua sự giúp sức của các bạn đồng chí hướng. Dự kiến chúng tôi cần tối thiểu 70 triệu VNĐ để hoạt động cho năm 2021 (200k/ngày), bao gồm trả lương, trang thiết bị, đi lại, thuê chuyên gia.

Tinh thần của dự án Quả Cầu là: phản tư với mọi quan điểm của mình, trân trọng người khác tuyệt đối, tò mò với điều khiến mình sợ hãi, và dũng cảm thay đổi cái gây hại. Chúng tôi cần sự hỗ trợ của bạn để lan tỏa tinh thần đó. Bất kỳ sự đóng góp nào, dù lớn hay nhỏ, đều quý giá. Hãy hỗ trợ Quả Cầu dù chỉ là một ly cà phê – và bạn sẽ chỉ mất một phút để giúp. Cảm ơn bạn.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Bấm sao để đánh giá nha!

Đánh giá trung bình: 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Nếu bạn thấy bài này hữu ích

Bạn bè bạn cũng có thể thấy nó hữu ích

Mình rất tiếc nếu bạn thấy bài không có giá trị

Xin hãy nói cho mình biết phải cải thiện ở đâu

Leave a Reply