Đôi khi trong cuộc sống ta bị giằng xé giữa hai lựa chọn. Ví dụ như trong bài dưới đây, bạn nhà báo bị giằng xé giữa trách nhiệm đem đến thông tin cho độc giả, và tôn trọng nỗi đau của nhân vật.
Là một người phóng viên, chọn tôn trọng nhân vật tuy là một điều tốt nên làm, nhưng đưa tin mới là điều đúng cần làm. Nhưng ta cũng có thể đặt vấn đề ngược lại: là một người có lòng thấu cảm, đưa tin lại là chỉ là một điều tốt nên làm, còn tôn trọng nỗi đau của nhân vật mới là điều đúng cần làm. Bỗng dưng ta chợt nhận ra, vấn đề không phải là chọn điều đúng thì mất điều tốt, hay chọn điều tốt thì mất điều đúng, mà là hành động nào cũng đều đúng và tốt, và cũng đều không đúng và không tốt !!!
Tôi nghĩ, làm điều tốt với làm điều đúng thực chất là một. Nếu đi đến tận cùng điều tốt ta sẽ có điều đúng, và đi đến tận cùng điều đúng ta sẽ có điều tốt. Nếu bạn còn phải phân vân giữa chọn điều đúng hay điều tốt, hãy chọn đại một cái. Bạn sẽ gặp thứ còn lại ở cuối đường. Thế nên bạn mới thấy tôi muốn lan tỏa tinh thần “dám đi đến cùng”, “dám yên tâm rằng rồi mọi chuyện nhất định sẽ tốt đẹp” là vì vậy. Và tôi nghĩ, điểm tận cùng đó sẽ là điểm bạn dám lựa chọn điều tốt nhất cho người khác. Miễn là vì người khác, thì dù là vì ai đi chăng nữa, thì bất kỳ lựa chọn nào của ta đều vừa đúng và tốt cả.
Khi có hai đối tượng để ta phục vụ, thì có những khi việc chọn phục vụ người này sẽ làm người kia bị tổn thương. Nhưng nếu người đó cũng suy nghĩ cho người khác, thì họ sẽ hiểu việc ta làm cũng chẳng đặng đừng. Và nếu họ đã hiểu rồi, thì họ sẽ không bị tổn thương nữa. Tức là, việc ta làm tuy trông như đang làm tổn thương họ, nhưng ta hoàn toàn có thể yên tâm là điều đó sẽ không xảy ra. Nếu đã dám lựa chọn điều tốt nhất cho họ, thì cũng hãy dám tin tưởng rằng họ là một người mạnh mẽ. Một lần nữa, đó chính là tinh thần “dám yên tâm rằng mọi chuyện rồi nhất định sẽ tốt đẹp”.
Chỉ cần là khi ta chọn vì một người nào đó thì hãy chắc chắn là ta biết điều họ thực sự cần là gì, và làm điều đó cho rốt ráo là được.
Giúp nhau thoát nợ
Khi một người cần vay nhiều thì sẽ có 2 nguồn để vay:
- Từ bạn bè, người thân
- Từ các dịch vụ cho vay tín chấp, bất kể đó là vì lợi nhuận hay phi lợi nhuận
Nhưng:
- Vay từ bạn bè, người thân thì khó mở lời, mà nếu đã mở lời thì cũng có vô số lý do để họ từ chối. Có những người dù có tiền và cũng quan tâm bạn bè nhưng vẫn quan niệm rằng "Không cho vay thì mất bạn. Cho vay rồi còn mất nhanh hơn"
- Vay dịch vụ thì có thể không đủ điều kiện để được vay, hoặc lãi quá cao, hoặc hạn mức không đủ để xử lý vấn đề
Ai cũng biết giải pháp cho chuyện này là góp gió thành bão, nhiều người cùng tham gia hỗ trợ họ. Một trong những cách thường gặp là gây quỹ cộng đồng, như mở tài khoản trên Thiennguyen.app hay GoFundMe rồi vận động mọi người tham gia, chia sẻ. Nhưng giải pháp này có những vấn đề, ở cả phía cá nhân người cho tiền cũng như ở mô hình. Với người cho tiền, dù sự giúp đỡ người khác làm con người cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa, việc mất tiền vẫn làm cho tâm lý của họ bị đau. Với mô hình, nó không chú trọng vào việc xây dựng cộng đồng hay thay đổi hệ thống, mà chỉ dừng ở mức từ thiện.
Song song với việc xây dựng các hình thức kinh tế thay thế phi tư bản, một giải pháp cho tình trạng này là thành lập một quỹ vi mô với mục đích giúp đỡ nhau hơn là kiếm tiền, nhưng vẫn đem lại lợi ích hợp lý cho người cho vay. Nếu bạn đã từng cho bạn bè mình mượn tiền và muốn chuyện này được giải quyết triệt để hơn, bạn có thể cân nhắc tham gia quỹ.
