Đôi khi

Đôi khi…
Tôi tưởng mình là Nắng
Trải mây hồng lấp lánh ánh sau mưa
Để nghịch dại vào những buổi ban trưa
Nghe mùa hạ gọi về qua tuổi nhỏ…

Đôi khi…
Tôi tưởng tôi là Gió
Cõng cánh diều cao vút giấc mơ xưa
Một nửa đời để theo mùa rong chơi
Một nửa đời để thổi bay quá khứ…

Đôi khi…
Tôi nghĩ mình là Lá
Biết nhẹ nhàng buông khi mùa chớm heo may
Mùa xuân về khe khẽ xòe bàn tay
Tôi lại thấy trẻ thơ như lộc biếc…

Đôi khi…
Tôi cứ ngỡ mình là Hạt Bụi
Chẳng tiếc nuối…
…cũng chẳng ước vọng những thứ xa xôi
Đủ để dửng dưng trước những chia phôi
Và nằm xuống khi đường trần đã nhạt…

Đôi khi…
Tôi tưởng tôi là Phố
Ngắm dòng người cứ thế cuốn trôi nhau
Chẳng biết đợi ngày sau
Chẳng hoài niệm dĩ vãng
Chẳng lạ lùng khi đời bỗng sang trang…

Đôi khi…
Tôi tưởng mình là Đám Mây Trôi
Là Mùi Hương trên tay người khách lạ
Đôi khi…
Tôi tưởng mình xa xôi quá
Để được thảnh thơi khi quên mất lối về…

Đôi khi…
Tôi tưởng tôi chỉ là Tôi thôi
Là một Tôi biết khóc biết cười
Là một Tôi biết chở che và bé nhỏ
Là một Tôi biết buồn vui và lặng lẽ
Biết bình thường sống những phút riêng Tôi…

Ừ…
Đôi khi tôi chỉ là Tôi thôi
Chỉ là Tôi mà bao gồm tất cả
Là Nắng, là Gió, là Mây Trời…
…là Hạt Bụi và Hoa Lá
Chỉ là Tôi…
Để bình an giữa muôn điều khác lạ
Và nhẹ lòng khi đối diện hồn tôi…

Nguyễn Băng Ngọc, Dấu vết thiên di

Sự hy vọng sẽ không bao giờ đến…

… không phải là vì nó có thể bị dập tắt ("hy vọng trồi lên bất tận" – Alexander Pope), mà là khi ta học được rằng thế nào ta cũng sẽ thất bại mỗi lần hy vọng xuất hiện. Khi một người đã chịu nhiều nỗi đau đến mức một ngày họ bàng hoàng kết luận rằng họ không còn khả năng để hy vọng thêm một lần nào nữa rồi, thì toàn bộ thế giới xung quanh họ sẽ rùng rùng biến đổi. Một khi họ đã học được rằng mình hoàn toàn bất lực để thay đổi tình hình, thì kèm theo đó họ cũng sẽ có những niềm tin mới để hợp lý hóa sự cam phận của mình. Những niềm tin mới này - tuy sai - nhưng lại rất logic, khiến cho họ không những không có động lực để thay đổi, mà còn có động lực để không thay đổi.

Đã có hằng hà sa số những bài viết giải thích những ngộ nhận phổ biến, và cũng đã có hằng hà sa số những dự án thay đổi nhận thức cộng đồng. Nhưng cuộc sống đã cho họ quá đủ trải nghiệm rồi nên họ mới thành ra như thế. Giờ muốn họ thực sự suy nghĩ điều ngược lại thì cần cho họ một sự trải nghiệm mới nhiều gấp đôi, gấp ba. Nên nếu chỉ dừng ở việc hy vọng cái hiểu đúng sẽ đủ khả năng cạnh tranh với cái hiểu sai, còn bản thân những thứ đang dung dưỡng cái sai thì không bị đả động đến, thì chỉ là chữa phần ngọn chứ không phải phần gốc. Nên không giống như những dự án xã hội khác, chúng tôi chọn con đường mà chúng tôi tin là triệt để hơn: xây dựng một con đường để mọi người cùng hợp lực xóa bỏ những hiểu lầm, ngộ nhận và niềm tin sai của bạn mình mà không quá gian lao.

Cho đến nay chúng tôi đã tìm hiểu 6 lĩnh vực và 25 ngành nhỏ khác nhau để làm nền tảng cho dự án. Từ khi web hoạt động đến nay trung bình mỗi ngày chúng tôi đón nhận 160 lượt xem trang. Mục tiêu của chúng tôi là lan tỏa rộng hơn khái niệm sự bất lực học được, thử nghiệm và hoàn thiện cách tiếp cận họ, khai phá sâu hơn các vấn đề nằm chìm đằng sau, thông qua sự giúp sức của các bạn đồng chí hướng. Dự kiến chúng tôi cần tối thiểu 70 triệu VNĐ để hoạt động cho năm 2021 (200k/ngày), bao gồm trả lương, trang thiết bị, đi lại, thuê chuyên gia.

Tinh thần của dự án Quả Cầu là: phản tư với mọi quan điểm của mình, trân trọng người khác tuyệt đối, tò mò với điều khiến mình sợ hãi, và dũng cảm thay đổi cái gây hại. Chúng tôi cần sự hỗ trợ của bạn để lan tỏa tinh thần đó. Bất kỳ sự đóng góp nào, dù lớn hay nhỏ, đều quý giá. Hãy hỗ trợ Quả Cầu dù chỉ là một ly cà phê – và bạn sẽ chỉ mất một phút để giúp. Cảm ơn bạn.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Bấm sao để đánh giá nha!

Đánh giá trung bình: 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Nếu bạn thấy bài này hữu ích

Bạn bè bạn cũng có thể thấy nó hữu ích

Mình rất tiếc nếu bạn thấy bài không có giá trị

Xin hãy nói cho mình biết phải cải thiện ở đâu

Leave a Reply